Posted on: September 23, 2019 Posted by: earlenehands Comments: 15

Vũ Khí Vô Dụng | Tĩnh Nguyện Hằng Ngày 17/09



Một tiếng động mạnh đã đánh thức người phụ nữ nhỏ nhắn khỏi giấc ngủ sâu. Là một bà mẹ đơn thân, bản năng đầu tiên của cô là bảo vệ những đứa con nhỏ của mình. Cô nhảy ra khỏi giường và chộp lấy cây gậy ở gần đó. Tim đập thình thịch và bàn tay nắm chặt cây gậy, cô lao ra khỏi cửa.

Cô kiểm tra phòng của các con. Chúng đang nằm trên giường và ngủ ngon lành. Bàn tay cô vẫn giữ chặt vũ khí và luôn trong tư thế sẵn sàng khi cô thận trọng kiểm tra phần còn lại của ngôi nhà.

À! Một tấm rèm nhà tắm đã rơi xuống sàn, gây nên tiếng động. Tất cả đều an toàn. Cô thở phào nhẹ nhõm, nhất là khi cô nhìn thấy vũ khí trên tay. Cô đang nắm chặt cây gậy bằng nhựa, một cây gậy đồ chơi của đứa bé hai tuổi. Nó hoàn toàn vô dụng nếu thực sự có một kẻ đột nhập nào đó.

Tuy nhiên, sự việc này cho chúng ta vài điều để suy nghĩ. Cho dù gặp chuyện gì đi nữa, chúng ta cũng không bao giờ có đầy đủ vũ khí để chống lại. Những vũ khí chúng ta dùng cũng chỉ như là những cây gậy bằng nhựa mà thôi.

Chúng ta có thường xuyên kiểm tra vũ khí của mình, xem thử chúng có đầy đủ, phù hợp để đối phó với những kẻ xâm nhập cuộc sống của mình không? Bởi vì nếu không nắm rõ điều này, thì hậu quả là đến lúc cần phải sử dụng chúng, chúng ta sẽ cảm thấy bất ngờ, hụt hẫng vì những vũ khí này không thể dùng được. Chúng ta thậm chí có thể đặt câu hỏi Chúa ở đâu giữa những vấn đề chúng ta đang đối diện. Có phải chúng ta thiếu vì Chúa đã ban cho chúng ta vũ khí không đầy đủ, vô dụng hay không? Hay đơn giản là chúng ta phụ thuộc vào vũ khí, sức lực của chính mình thay vì nương cậy Đức Chúa Trời của chúng ta?

Khi Môi-se dẫn dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi Ai Cập đến với sự tự do, họ bị mắc kẹt ngay giữa Biển Đỏ, những ngọn núi và một đội quân hung dữ đang đuổi theo. Là những người nô lệ, họ biết sự tàn ác của người Ai Cập. Bây giờ họ thậm chí còn không có những cây gậy bằng nhựa để chiến đấu. Họ đã bất lực và kinh khiếp.

Trong tuyệt vọng, họ kêu cầu cùng Chúa, xin Ngài cứu giúp. Tuy nhiên, cũng một thể ấy, họ lằm bằm và đổ lỗi cho Môi-se về tình trạng của mình. Họ nói với Môi-se:

“Ở Ai Cập không đủ mồ chôn hay sao mà ông đem chúng tôi vào chết trong hoang mạc nầy? Ông đưa chúng tôi ra khỏi Ai Cập để làm gì chứ? Chẳng phải chúng tôi đã nói với ông tại Ai Cập rằng: ‘Mặc kệ chúng tôi, cứ để chúng tôi phục dịch dân Ai Cập đó sao? Vì thà phục dịch họ còn hơn phải chết trong hoang mạc!” (Xuất Ai Cập Ký 14: 11-12)

Khi chúng ta nương dựa vào sức lực của chính mình, chúng ta sẽ dễ dàng trở nên sợ hãi. Vậy thì, chúng ta có giống như dân Y-sơ-ra-ên không? Chúng ta có cảm thấy như chúng ta phải quan tâm lo liệu vấn đề không? Có phải chúng ta sợ hãi vì chúng ta không mong đợi Chúa đáp lời? Nếu nan đề lớn hơn khả năng xử lý của chúng ta, và rồi sự bất lực, sợ hãi có thể dễ dàng đưa chúng ta đến sự giận dữ và đổ thừa, thì tất cả là bởi vì chúng ta đang tin cậy chính mình.

Ngược lại, đức tin Môi-se không hề đặt nhầm chỗ. Ông không cần vũ khí. Ông tin cậy vào Chúa là Đấng giải quyết vấn đề.

“Môi-se nói với dân chúng: “Đừng sợ, cứ đứng vững mà xem sự giải cứu Đức Giê-hô-va sẽ làm cho anh em hôm nay. Những người Ai Cập mà anh em nhìn thấy hôm nay sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy nữa.” (Xuất Ai Cập Ký 14:13).

Và Chúa làm cho nước rẽ ra, biển thành đất khô. Dân Y-sơ-ra-ên đi trên đất khô mà qua biển. Người Ai Cập đuổi theo. Tất cả ngựa, chiến xa và kỵ binh của Pha-ra-ôn đều theo họ xuống biển và bị tiêu diệt toàn bộ. Dân Y-sơ-ra-ên không hề tốn một tí công sức nào. Thực ra thì Môi-se chỉ giơ tay trên biển mà thôi.

Đôi khi Chúa chọn để cho chúng ta tham gia vào cuộc chiến – nhưng chúng ta luôn cần Ngài chiến đấu cho chúng ta, dù chúng ta có dự phần vào đó hay không. Ngược lại, Ngài không hề cần đến chúng ta mới có thể giành chiến thắng. Khi Ngài chiến đấu cho chúng ta thì chắc chắn chiến thắng đã nằm trong tay chúng ta.

Đức Chúa Trời không bao giờ có ý định để cho chúng ta đơn độc, tự bảo vệ chính mình. Nếu chúng ta cảm thấy mình không đủ nguồn lực trong đời sống, thì điều đó là bởi vì chúng ta chưa hoàn toàn nương dựa nơi Chúa. Ngài là chiếc thuẫn, là tuyến phòng thủ, là tường thành và là tháp mạnh vững chãi của chúng ta. Nếu chúng ta tin cậy vào Chúa hơn là những cây gậy bằng nhựa vô dụng của mình, chúng ta sẽ kinh nghiệm được chiến thắng trước mọi kẻ tấn công.

“Chúng tôi dù sống trong thân xác, nhưng không chiến đấu theo cách xác thịt. Vũ khí chúng tôi dùng để chiến đấu không phải là những vũ khí xác thịt, mà là quyền năng của Đức Chúa Trời để phá đổ các thành lũy” (2 Cô-rinh-tô 10:3-4).

source: https://medinaportal.net

Xem thêm các bài viết về Làm Đẹp: https://medinaportal.net/category/lam-dep/

Categories:

15 People reacted on this

  1. Con cảm tạ ơn chúa vì mọi điều mà chúa đã làm cho con hôm nay.dù khó khăn thử thách thì con cũng hết lòng nhờ cậy nơi chúa,chúa là đấng quyền năng sẽ giải cứu con,con tin chắc nơi chúa.Amen

  2. Cảm ơn Chúa, vì Ngài luôn chiến đấu cho chúng con.xin cho mỗi chúng con biết nương cậy vào Chúa trong mọi nghịch cảnh, và đặt Chúa lên hàng đầu trên đời sống chúng con.amen!…

Leave a Comment