Posted on: September 24, 2020 Posted by: admin Comments: 0

Truyện tam sinh tam thế thập lý đào hoa review

Tam sinh tam thế, thập lý đào hoa – ảo mộng ngàn năm

Tam sinh tam thế, thập lý đào hoa

Cũng chẳng còn nhớ mình đến với điều này như thế nào nữa, chỉ biết tôi đã xuất xứ với Tam sinh tam thế trong một đêm và hoàn thành trong một ngày, bí quyết đây cũng tương đối lâu rồi. Một đứa lười viết review như tôi trong một ngày đông giá buốt rét cận kề kì thi lại mò lên đây theo từng nhịp xúc cảm với Tam sinh tam thế, đơn thuần bởi vì tôi đã không chịu nổi cám dỗ mà đọc nó lại một lần nữa, và do vậy cũng bị nó ám ảnh một lần nữa.

Đó là lần đầu tiên tôi đọc một cuốn truyện mà trong chưa đầy cha ngàn chữ đầu tiên, nước mắt đã lặng lẽ rơi. Nàng ấy – Tố Tố, tối giản chỉ kể về cuộc sống của nàng trong Tẩy Ngô cung, nhưng sao những câu chữ lặng lẽ ấy lại xót xa quá, lại chua cay quá như vậy. Tròng mắt bị lấy đi, địa vị bị ghét bỏ coi tầm thường, sinh con trong đơn độc đau khổ, thậm chí đến đứa con mình dứt ruột đẻ ra nàng cũng ko dám nhìn vì hoảng sẽ đau lòng, sau toàn bộ nhưng chuyện ấy nàng ko khóc không oán, mà chỉ thầm mong chàng – Dạ Hoa mang một chút, một chút gì đó yêu nàng hay chăng?

Chàng hứa sẽ thành thân với nàng, rằng chàng sẽ là đôi mắt của nàng, nhưng lời hứa ấy với nàng sao mà mong manh quá. Nàng từng mơ mang một ngày mang thể “nắm tay chàng cộng ngắm trăng sáng giữa trời sao, ngắm ánh dương nhô trên biển mây”, nhưng đọc ra toàn bộ chỉ là ảo mộng mà thôi, vì cuối cùng nàng đã quyết định rời khỏi, về với Tuấn Tật Sơn của nàng, kế tiếp làm một phụ nữ phàm trần như trước kia – mặc dù có lẽ trái tim nàng đã vỡ vụn.

Nàng quyết tuyệt nhảy xuống Tru Tiên đài, khoảnh khắc nàng bỏ lại một câu: “Dạ Hoa, thiếp bỏ qua chàng, chàng cũng bỏ qua thiếp, từ nay về sau, chúng ta ko ai còn nợ ai nữa”, trái tim tôi như bị cắt từng hồi, mà nỗi đau của nàng, còn mạnh hơn thế gấp ngàn lần. Nên rồi, bỏ qua cho nhau, buông tay nhau ra, nhưng liệu trái tim nàng có thực sự vứt bỏ người đó chăng?

Sau khi tỉnh giấc, những gì đã mơ cũng sẽ quên sạch. Buông đoạn tình này ra, nàng lại là Bạch Thiển vô ưu vô lo, tiêu dao tự tại của ngày trước. Liệu sở hữu buộc phải như thế thật chăng?

Tố Tố – Bạch Thiển, đâu mới thật là nàng? Một con người phàm trần hiền lành chất phác hay một vị thượng thần cao cao tại thượng, đúng đắn sắc sảo? Thực ra mà nói khi đầu tôi cũng khá băn khoăn về vấn đề này, nhưng rồi cuối cùng cũng hiểu, Tố Tố chẳng qua là con người thứ hai bị ẩn đi trong nàng, một đoạn tình kiếp dài vài chục năm của nàng nhưng lại để lại biết bao ngọt ngào và đau khổ.

Mười bốn vạn năm Bạch Thiển – vị thượng thần cao quý vốn thuộc tộc Cửu vỹ hồ ly ở Thanh Khâu đã sống không buộc phải là không mang biến cố gì.

Nàng từng nói, giả dụ ngày đó nàng không ăn chén thịt kho ấy, cuộc đời của nàng có lẽ cũng không trải qua đa dạng biến cố như vậy. Giả dụ không bắt buộc bát thịt kho ấy, nàng cũng sẽ không gặp gỡ Ly Kính, Mặc Uyên cũng sẽ không bại trong tay Quỷ tộc, mà Dạ Hoa, cũng sẽ không nhờ tiếng gọi “sư phụ” của nàng mà tỉnh lại. Đa số vật trên thế gian, tất mang nhân có quả, nhưng sẽ ko thể, và không bao giờ sở hữu chữ “nếu” này.

Với Ly Kính – mối tình đầu của nàng, nàng sẽ không bao giờ quên, cả những rung động ngọt ngào thuở mới biết yêu, cả những đau khổ mà ông gây ra khi phản bội nàng mà ân ân ái ái với đàn bà mang khuôn mặt y chang nàng. Hắn từng nói “Vì ngươi đoạn tự cũng đâu có hề chi”, ông từng vì nàng mà viết biết bao câu thơ tình sến súa, từng vì nàng mà tặng nàng loài hoa hắn cho là tuyệt thế, nhưng xem ra cái bóng của cha hắn luôn luôn đè nặng trong tiềm thức của vị hoàng tử của Quỷ tộc này. Những gì Ly Kính đã khiến, mang trách thì cũng chỉ sở hữu thể trách hắn không đủ kiên định vào tình yêu với A Âm nàng – điều mà mãi mấy vạn năm sau hắn mới nhận ra, nhưng lúc đó thì đã quá muộn rồi. Toàn bộ những gì còn lại trong lòng nàng bấy giờ chỉ là chút kí ức nhẹ bẫng về mối tình đầu tan vỡ, còn ông, mang lẽ phải ôm hận suốt đời.

Mặc Uyên – vị chiến thần bách chiến bách thắng, cũng là sư phụ của nàng, người đó nàng hết mực kính trọng mến yêu. Hai vạn năm học nghệ nơi Mặc Uyên, nàng luôn là một Tiểu Thập Thất vô pháp vô thiên dưới sự dung túng của sư phụ, nàng là đồ đệ nhỏ tuổi nhất của người, cũng là đồ đệ yêu thương nhất của người. Mặc Uyên vì nàng mà sủng ái, vì nàng mà chịu ba đạo thiên kiếp, cũng gián tiếp vì nàng mà chết; đối với nàng, Mặc Uyên quan trọng hơn cả sự sống của bản thân vậy. Chẳng phải thế mà khi Mặc Uyên chết nàng đã muốn đem cả thiên hạ ra bồi táng người, chẳng buộc phải thế mà nàng đã trích máu từ tim mình trong suốt bảy vạn năm để bảo vệ tiên thể của người đó sao? Đơn giản vì nàng thấy cần bắt buộc như vậy, ko nhất thiết cần rạch ròi rằng vì người là sư phụ của nàng, người là ân nhân của nàng, hay vì lí do nào đó. Mang những lúc, thói quen đã ăn vào tận trong tim.

Mặc Uyên mang yêu Bạch Thiển hay không, câu hỏi đó cũng không còn quan trọng. Thực ra mà nói thì tôi mong Mặc Uyên đối với nàng chỉ đơn thuần là tình sư đồ với người học trò là nữ nhi đáng yêu kia của mình, như vậy sẽ nhẹ nhàng hơn biết bao, như vậy con người mà tôi kính phục nhất trong điều này cũng không nên nuối tiếc điều gì. Tiểu Thập Thất của người đã hạnh phúc rồi đó, Mặc Uyên.

Năm đóa hoa đào trong suốt mười bốn vạn năm của Bạch Thiển, bốn đóa đầu chưa nở đã tàn, còn đóa thứ năm những tưởng chỉ là một hồi thiên kiếp, kết thúc lại chính là chân mệnh thiên tử của nàng.

cha trăm năm sau cái ngày đó, chàng và nàng mặt chống lại với nhau, nhưng chàng nhận ra, còn nàng thì ko. Với nàng mà nói, chàng chẳng qua chỉ là thái tử Dạ Hoa – vị hậu bối kém nàng chín vạn tuổi, so ra thì còn bắt buộc gọi nàng hai tiếng “cô cô”. Còn với Dạ Hoa, người con gái chàng gọi là Thiển Thiển hay Tố Tố ấy, chính là “chút màu sắc duy nhất trong cuộc đời năm vạn năm của chàng”, mà ví như xóa đi thì chàng không còn là chàng nữa. “Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình”, chàng nửa muốn nửa không khi mong nàng nhớ lại chuyện trước kia, không nhớ ra thì chàng là người đau lòng, nhưng nếu nàng nhớ ra, cả hai người sẽ cộng đau lòng mà thôi.

Cho dù sở hữu là Bạch Thiển, là Tố Tố hay là Tư Âm, nàng vẫn là một người con gái yêu hận rõ. Bị cướp oan tròng mắt, nàng nhất định sẽ lấy lại, mà có thiếu nợ Dạ Hoa, cho dù là vị hôn phu của mình đấy, nàng vẫn muốn trả. Dạ Hoa vì nàng mà chiến đấu với bốn con thần thú, mất đi một cánh tay cần, khi này đúng đúng sai sai, ân ân oán oán đã không thể phân định rõ rệt nữa rồi.

Mất đi Dạ Hoa, nàng mới biết thế nào là đau khổ tột cùng, khi này đây đa số khúc mắc hận thù trong nàng mới được tháo gỡ. Toàn bộ những gì nàng cần chỉ là hai tiếng “Thiển Thiển” của chàng trong mộng mà thôi.

bố năm, không dài đối với thần tiên, nhưng đối với nàng mà nói chính là những chuỗi ngày dài nhất. Kết thúc thì nàng cũng sở hữu thể đợi chờ hạnh phúc đến với mình.

Chàng giơ tay, khẽ gọi: ‘Thiển Thiển, qua đây’”.

Tam sinh tam thế, bố đời cha kiếp, cuối cùng cũng không chỉ là ảo mộng của riêng ai.

– Zorba Map

Đây là siêu phẩm sở hữu phim chuyển thể nức tiếng nhất hiện tại, bạn bè tôi ai cũng mua phim trải nghiệm làm tôi tò mò lắm, kết thúc quyết định đọc truyện

Trước cứ thắc mắc cái tên truyện mang ý nghĩa gì, vì tên truyện vừa dài vừa khó nhớ, mà tôi lại chưa xem văn của Đường Thất bao giờ. Đọc rồi mới biết, đây chỉ là một bộ khởi đầu của Tam Sinh Tam Thế, và hành văn của Đường Thất khá hợp với tôi.

Tôi thích cái phương pháp vào đề của truyện. Vừa mở ra đã là một nút thắt lớn, cả cuốn truyện là từng bước giải thích nguồn gốc và gỡ bỏ nút thắt ấy. Nhưng mang lẽ nút thắt này quá ấn tượng nên những phần phía sau đã bị khiến cho lu mờ hết, lúc trải nghiệm xong không khỏi làm cho người đọc sở hữu chút tiếc nuối nhất định.

Tôi vốn không thích tiên hiệp lắm, đọc luôn cảm thấy sai sai. Nhưng trường hợp bỏ qua cảm giác bài trừ này, thì đây là một bộ truyện cực kỳ tuyệt. Cũng do vậy mà tôi có thể trải nghiệm được hơi nhiều truyện huyền huyễn rồi đó!

Tố Tố chỉ là một phàm nhân, duyên phận đưa nàng đến mối nhân duyên với vị Thái tử Thiên cung Dạ Hoa quân. Nút thắt nguồn gốc từ đây, khi nàng tới Thiên giới nhưng ko nhận được chút ủng hộ nào, kể cả từ người luôn thương nàng – Dạ Hoa. Ko được coi trọng, dù có trong mình hài tử của Thiên đình, bị chính người thân yêu nhất lạnh nhạt, cướp oan đôi tròng mắt vì một người con gái khác. Tôi thích cái nút thắt này, vì tôi thấy một nam tử rét lùng nhẫn tâm và một nữ tử đã chết tâm, ngược tâm đến đau lòng, bởi vậy càng hy vọng vào bộ truyện. Sở hữu lẽ hy vọng rộng rãi dẫn tới thất vọng to, nhưng đây vẫn là một tác phẩm vô cùng tuyệt!

Đừng vội thất vọng vì những lời này của tôi, bộ này thực sự đáng xem mà!

ví như Tố Tố chỉ tối giản là một phàm nhân thì tác phẩm này sẽ chẳng còn căng thẳng kịch tính nữa. Vì sao? Vì một phàm nhân chẳng thể làm cho phải sóng gió gì với thần tiên cả, đối với một nữ tử đơn giản như Tố Tố lại càng không! Mà để bóp chết tình yêu của nàng quá tối giản, chỉ một chén Vong Xuyên là có thể quên đi hầu hết kiếp trước. Nếu càng cố viết sẽ càng cẩu huyết mà thôi! Nhưng, Tố Tố ko bắt buộc phàm nhân. Nàng là thượng thần Bạch Thiển đã sống mười bốn vạn năm, là tiểu thư duy nhất của Bạch Chỉ đế quân ở Thanh Khâu, thần linh khắp chốn còn nên gọi nàng một tiếng cô cô, và nàng chính là hôn thê của thái tử Thiên cung ở Cửu Trùng Thiên. Lúc đã chết tâm, lúc đã nhớ ra địa vị thực sự của mình, nàng chọn cách chạy trốn, uống canh Vong Tình dược để quên đi tất cả, quay lại là một Bạch Thiển tưng tửng vô tư ngày trước. Cho tới 200 năm sau, nàng bắt gặp lại Dạ Hoa…

Đối với cái tên Dạ Hoa này, tôi ấn tượng lắm. Thứ nhất vì tên rất hay, thứ hai chính vì cái tên này được con dân ngôn tình nhắc tới đông đảo. Tự dưng tôi càng để ý tới anh ta!

Dạ Hoa yêu quý Tố Tố, ngay từ chương đầu đã thấy được, chỉ là không rõ rệt đối với nàng Tố Cẩm kia như nào. Tôi còn từng mong Dạ Hoa ko yêu Tố Tố, tới khi nàng rời đi mới ngày càng nhớ nhung mến nàng sâu đậm cơ. Nhưng càng xem về sau càng thấy rõ ràng tấm chân tình mà Dạ Hoa dành cho nàng đã đậm sâu ngay từ ban đầu, mà lúc biết thành quả thì mến Dạ Hoa khôn nguôi. Thảo nào mà anh ta nổi tiếng trong giới ngôn tình đến thế!

Tôi chẳng tiết lộ thêm tình tiết của truyện đâu, ai xem rồi sẽ hiểu, mà chưa trải nghiệm thì nên tò mò mới hấp dẫn!

Muốn nói thêm một chút về Dạ Hoa, anh chàng này giá buốt lùng tới đáng kiêng dè, kiểu như ko biết thể hiện tâm trạng của mình ra bên ngoài ấy. Truyện ‘có vẻ như’ được kể theo ngôi thứ nhất từ góc nhìn của Bạch Thiển, nhưng với mười bốn vạn năm sống trên đời, dù tính cách mang ‘dở tương đối ngây thơ’ tới mức nào, cũng không thể ko nhìn ra sự khác biệt của người ta đối với mình, buộc phải đôi lúc, thấy nàng Bạch Thiển này ngây thơ tới ‘lạ’, chỉ khổ thân anh Dạ Hoa cứ mãi kiên cường bám theo.

Tôi vừa thử mở phim lên trải nghiệm, vừa nhìn Mặc Uyên đã thấy nổi da gà rồi! Mặc Uyên trong tưởng tượng của tôi tuy gầy nhưng cao lớn, khuôn mặt thanh thoát sang trọng thoát tục, luôn từ bi nhìn xuống người khác, kiểu điềm đạm nhân hậu nhưng cao vời vợi trên đầu người khác ấy. Biết trước xem phim sẽ gây thất vọng, nhưng thấy Mặc Uyên sở hữu râu là tôi đã sởn gai ốc rồi! Còn Chiết Nhan nữa, ông này kiểu tưng tửng, trước mặt Bạch Thiển hoặc người quen cận thì tỏ vẻ lưu manh trêu chọc, sở hữu người ngoài là ra vẻ ‘ta đây’ đúng chuẩn thượng thần lão đại. Thế mà trong phim đã ra vẻ ngay từ đầu rồi, cả bản dịch phim để xưng hô “ta-con” với Bạch Thiển nữa, khía cạnh điển hình là Chiết Nhan ko thích người khác coi mình già cơ mà! Cần coi trọng nguyên tác chứ!

Ừm, mới trải nghiệm mang vài phút thôi, để lúc khác xem các diễn viên kia nữa. Nghe nói Đông Hoa đáng yêu lắm, đợi tôi đọc Chẩm Thượng thư rồi sẽ viết cảm nhận trong phim tiếp :>

À sở hữu một điểm tôi ko thích ở bộ này lắm, ấy là tình cảm của Bạch Thiển dành cho con trai a Ly của mình. Lúc trước ko nói, ban đầu tôi thích cái bí quyết nàng từ bỏ sự lưu tâm con trai khi mới chào đời, vì nàng vốn xác định từ bỏ đa số. Nhưng khi đã nhớ ra tất cả thứ, nàng lại chẳng để ý rộng rãi đến đứa bé, thậm chí khi Dạ Hoa ‘chết’, nàng cũng chẳng thèm nhìn con trai lấy một lần. Lẽ ra nàng bắt buộc đến bắt gặp a Ly, ôm nó một cái, an ủi một câu thì hay chăng truyện sẽ khác, dù ko để a Ly biết cũng được, ít nhất vẫn làm cho tác phẩm không chỉ đơn thuần là hai kẻ yêu nhau đến chết đi sống lại, chỉ biết yêu nhau mà chẳng biết đến tình thân. Dù rằng đoạn a Ly say rượu nàng đã làm cho rất thấp, nhưng cái rẻ này lại chẳng duy trì được lâu…

Tôi hâm mộ diễn viên Tố Cẩm trong truyện này lắm! Mặc dù ko thích bà ấy, nhưng vẫn phải khâm phục. Dám yêu dám hận, dám mặt dày kiên trì ở bên người mình yêu suốt mấy vạn năm, lại dám tranh đoạt người yêu kể cả tiêu dùng thủ đoạn bỉ ổi nhất. Tại số bà này ko thấp, yêu bắt buộc một kẻ ‘đầu đá’ cần mới không khiến lung lay ý chí của gã được. Dù sao bà ấy cũng làm tốt hình tượng một nữ phụ tiêu chuẩn rồi, được đầu thai kiếp người cũng là cái kết thấp nhất cho nhân vật ấy.

Mà truyện này đa dạng chi tiết đam mỹ thật đó, mấy đôi đoạn tụ liền! Công khai thì ko nói, âm thầm như đôi Chiết Nhan – Bạch Chân đáng yêu không chịu nổi, lúc nào cũng dính lấy nhau! Cái ngoại truyện của Lệnh Vũ nữa, khi không Kình yêu quý xấu xí Ác độc lại phát triển thành anh công si tình đáng yêu thương. Nghĩ lại vẫn thấy đáng yêu !!

Dù gì đi chăng nữa bộ này cũng vô cùng tuyệt, cách xây dựng nhân vật của Đường Thất tuy cũ nhưng vô cùng thú vị, đặc thù là những khía cạnh hài hước xen kẽ làm cho truyện vừa gay cấn vừa nhẹ nhàng. Tôi chỉ xem trong 2 ngày đã xong, chứng tỏ truyện ko dài lắm, nhưng truyện có tương đối rộng rãi khía cạnh buộc phải sẽ gây cảm giác dài một chút. Thêm vào đó, tôi nghe nói truyện siêu buồn, bạn tôi còn khóc sướt mướt lúc gặp gỡ nút thắt, nhưng tôi lại chẳng rơi giọt nước mắt nào, cao trào nhất cũng chỉ bặm môi cảm thán “Khổ thân”, “Buồn quá” mà thôi. Mang lẽ tại tôi dạo này bị vô cảm đấy hahaha

Xem thêm:

– neikimyoun

Bộ này thì đúng là quá nức tiếng rồi, hầu như fangirl ngôn tình nào cũng đọc qua, xem như là một trong những cánh cổng dẫn vào con đường ngôn tình. Bạn Dạ Hoa đồng thời cũng luôn mang mặt trong top những soái ca hấp dẫn. Cặp đôi Dạ Hoa – Bạch Thiển cũng trong top những cặp đẹp đôi. Thế cần phần review này mình cũng phân vân mãi sở hữu cần làm hay không nhưng thôi, trải nghiệm rồi thì cũng viết vài chữ.

đọc phổ biến review về Thập lý đào hoa, người ta nói đa dạng tới tình yêu của Dạ Hoa – Bạch Thiển, nói đa dạng đến cái gọi là thiên trường địa cửu – hữu duyên hữu phận của hai người này nhưng sao gấp rút sách lại bản tự thân lại cứ lảng vảng một câu hỏi thật lớn “Có thật là Bạch Thiển yêu Dạ Hoa và Dạ Hoa yêu Bạch Thiển không?”. Yêu – mình ko cảm thấy vậy.

Nói về tình yêu của Dạ Hoa, chắc là rõ ràng hơn, vì Bạch Thiển mà hi sinh rất nhiều thứ, thậm chí là nhảy xuống Tru Tiên đài và đánh nhau với Thần Thú. Nhưng người Dạ Hoa bắt gặp ban đầu và đem lòng yêu đương là Tố Tố, người chàng xả thân bảo vệ là Tố Tố. Hiển nhiên, Tố Tố chính là một kiếp của Bạch Thiển nhưng sao nhắc đến Bạch Thiển mình không cảm nhận được Tố Tố chính là nàng. Người con gái Dạ Hoa đem lòng yêu quý là người con gái loài người, có chút yếu, trong sáng sủa và dịu dàng. Còn Bạch Thiển, nàng là Thượng thần, ko yếu hèn, không mấy dịu dàng, tính tình tương đối là bướng bỉnh. Vậy thì Dạ Hoa lúc gặp Bạch Thiển là yêu nàng hay yêu bóng hình Tố Tố khoác trên người Bạch Thiển?

Về tình yêu của Bạch Thiển, càng khiến cho mình phân vân hơn. Dạ Hoa không buộc phải là mối tình đầu. Thuở đầu ban sơ tình cảm Bạch Thiển dành cho Ly Kính trong nhân phẩm Tư Âm – nàng nghĩ thế nhưng mình lại cảm nhận người nàng thật sự yêu từ đầu tới cuối chính là Mặc Uyên. Vì Mặc Uyên là sư phụ, nàng ko dám nghĩ phổ biến, tình cảm bị ép buộc nghĩ đến là phận thầy trò. Bảo Bạch Thiển yêu Ly Kính nhưng lúc mất đi Ly Kính nàng chỉ tức giận, một chút ấm ức và buông bỏ. Chưa bao giờ trong ý nghĩ của Bạch Thiển giả dụ Ly Kính mất đi, nàng sẽ dùng mạng mà cứu giúp gã hoặc vì gã mà đảo điên trời đất trả thù hết thảy nhân loại. Mặc Uyên chết đi, Bạch Thiển dù bị thương đến kề táng mạng vẫn nguyện tiêu dùng máu tim mình để nắm xác Mặc Uyên qua hơn bảy vặn năm chỉ vì câu nói “Hãy chờ ta” của người. Bảy vạn năm thời gian đủ để dời non lấp bể, đủ để bào mòn cả những chờ đợi, Bạch Thiển vẫn cứ vậy, vô trí vô giác không cần bước chân ra khỏi Thanh Khâu, ngày ngày sử dụng máu nuôi thi thể Mặc Uyên, chỉ buộc phải mang chút tin tức nào dù là hi vọng nhỏ nhoi làm Mặc Uyên tỉnh lại nàng tình nguyện làm cho. Trong thời gian Mặc Uyên ngủ đó, những lần Bạch Thiển đau buồn, mất hi vọng nàng lại tới chỉ để ngắm Mặc Uyên, nhớ lại những khi bên người là lại kế tiếp sống và đợi đợi. Đó ko cần là tình yêu thì là gì? Khi bắt gặp Dạ Hoa, Bạch Thiển có một chút rung động vì Dạ Hoa giống Mặc Uyên, mỗi lần gặp gỡ Dạ Hoa nàng đều vừa sắm kiếm hình bóng của Mặc Uyên, rồi lại ngẩn ra thì ra là không giống. Trái tim một người con gái trong vạn năm đằng đẵng chỉ chứa hình bóng một người, chờ đợi người, suy nghĩ không dừng hồi tưởng khoảng thời gian hai vạn năm bên người, Mặc Uyên với Bạch Thiển mà nói chính là thế giới của nàng. Trong đông đảo đa số nội dung của Thập lý đào hoa, Mặc Uyên chỉ sống lại lúc kề kết truyện nhưng hình bóng chàng, hành động của chàng thì luôn xuất hiện từ đầu truyện cùng với suy nghĩ của Bạch Thiển. Vậy thì thật sự Dạ Hoa là người Bạch Thiển yêu đương chăng? Mình lại nghĩ người Bạch Thiển yêu chính là Mặc Uyên, đoạn tình của Tố Tố cũng do Dạ Hoa giống Mặc Uyên mà bồi đắp, trong đoạn tình này họ không cần sư đồ, Bạch Thiển ko bắt buộc giữ phong vị thượng thần chỉ cần là cô nương yếu ớt nhờ chàng che chở, Dạ Hoa cũng ko buộc phải phận thầy cao cao tại thượng ko dám bày tỏ bắt buộc họ tới với nhau chân thực.

Tình yêu chính là để tự nhiên, ko buộc phải cứ hi sinh rộng rãi là mang được – vẫn là cảm thấy phải chăng vì Dạ Hoa hi sinh rộng rãi bắt buộc Đường Thất để Bạch Thiển yêu chàng để bù đắp? Vậy thì 7 vạn năm chờ đời Mặc Uyên mang ý nghĩa gì?

Trên đây là bài viết truyện tam sinh tam thế thập lý đào hoa review chi tiết. Chúc các bạn có buổi đọc truyện thật vui vẻ. Và đừng quên theo dõi hệ thống truyện full truyện 24 của chúng tôi nhé.

Nguồn:

https://truyen24.com/

Categories:

Leave a Comment