Posted on: June 21, 2022 Posted by: Truyện 4 Phương Comments: 0

Tóm tắt truyện Vượt Núi Băng Đèo Anh đến mang Em

Khi nghe bảo rằng Trình Lê gả mang lại Nhậm Tây phần nhiều bạn sẽ không cho sẽ là sự thật. Tất cả hai nguyên nhân cơ mà các bạn thấy chuyện này thật hoang đường

Ra mắt truyện Vượt núi băng đèo anh cho mang em

Tác giả: Tô Nhĩ Lưu Niên
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện Vượt núi băng đèo anh đến có em

Bảy giờ mười lăm phút, Trình Lê đúng giờ ra khỏi sương phòng phía tây của tam tiến viện (1).

(1) Tam tiến viện: một kiểu tứ hợp viện có ba sân. Sương buồng là buồng nằm hai mặt đông tây của tứ hợp viện.

ra khỏi viện, góc cửa gỗ vừa đóng lại, Trình Lê liền lấy bảo đảm mẫu Jeep báo hỏng của cô từ trong một đống xe xếp thành hàng.

Ngày làm việc đi cho tam viện bên tây của cố Cung (2), Trình Lê thường chạy xe đạp qua cửa trước vào cung, đi xa ngôi nhà hẳn nhiên đổi từ hai bánh sang tư bánh.

(2) rứa Cung (Tử Cấm Thành): cung điện của các triều đại từ giữa căn nhà Minh đến cuối ngôi nhà Thanh của Đài Loan Trung Quốc.

ngõ hẻm nhiều năm phía bên ngoài viện vô cùng nhỏ nhắn, cơ mà đường phố này cô quá quen thuộc, đạp chân ga một loại, cái xe liền xuyên thẳng qua ngõ hẻm trượt bánh sau biến mất.

Kẹt xe trên mặt đường này cho mặt đường khác, sau khi rời khỏi đô thị thì vẫn trở trời.

trên đại lộ 735 dài thêm hơn nữa một trăm cây số, một chặng trắng phệ tĩnh mịch rơi xuống từ bên trên bầu trời.

Trình Lê nhíu mày, cái trò dự báo này thật đúng là chính cmn xác, tuyết rơi thành nắm này mà kêu nhiều mây?!

>> Xem thêm thể loại Truyện đam mỹ sủng h

Xe đằng trước chuyển động bằng tốc độ bé rùa, tình hình giao thông lại không cho phép vượt xe. Trình Lê nổi khùng, cầm tay rung một loại, cô hoàn thành khoát quẹo xe vào bãi đất trống cạnh một cột xăng, dừng lại một bên.

tổ ấm có tên gọi là thầy của cô ấy, Ngụy Trường Sinh, gia đình bạn sẽ sờ “bảo vật quốc gia” mấy chục năm ở tổ đồ gỗ của Viện hợp lý kĩ thuật bảo tàng văn vật cầm cố Cung.

Trình Lê nhận máy, giọng nói khôn xiết dịu dàng: “Em kính chào thầy.”

Giọng đầu bên kia truyền mang đến lại chẳng phải mang đến từ Ngụy Trường Sinh, nhưng là giọng bản địa Bắc Kinh tiêu chuẩn của Trần Mặc, lũ chị của cô: “Tôi đây. Tuyển bóng bàn quốc gia thi đấu màn biểu diễn, tôi xoay được mấy vé, đi không?”

Trình Lê kẹp cầm tay mở cửa xuống xe, đi về bên ẩm thực ăn uống tự buôn bán kinh doanh của cây xăng: “Mới bật dậy khỏi Bắc Kinh, trời đông tuyết lấp đại lộ khó, hôm nay có lẽ không về được.”

chiếc gia đình này tùy tiện mở miệng nói gì cũng khá trơn tru, Trần Mặc chậc một tiếng: “Cuối tuần sau, thời gian dài mang đến độ đủ để em làm theo cháu… con rùa bò về.”

Cô đó nói giữa chừng nuốt lại một từ, Trình Lê biết rằng chuẩn xác từ chính là —— “Cháu bé rùa”.

Trình Lê nhếch môi, coi cũng như chưa nghe thấy.

Trong tầm mắt cô, có một ông bác mặc dòng áo khoác quân đội mập ngậm điếu thuốc trong miệng, một tay hơi chụm quanh thân điếu thuốc, tay kia nắm bật lửa châm thuốc, nhưng mà bấm mấy dòng cũng không thấy lửa nhảy ra.

bí quyết ngày càng gần, Trình Lê nghe thấy tổ ấm này ko kể miệng chửi tục mấy câu. Cô theo bạn dạng năng sờ túi người trong gia đình, mò lấy hộp diêm hình vuông, cùng lúc hướng dẫn Trần Mặc: “Nói sau đi. Thật sự khó khăn đi được lắm, cuối tuần Học viện mỹ thuật gồm triển lãm.”

Trình Lê quắp điện thoại, hai ngón tay kẹp hộp diêm, ngón giữa đẩy một cái, lấy một que diêm đầu màu xanh da trời ra.

Ngón tay cô động một chiếc, “xoẹt” một tiếng, một ngọn lửa yếu ớt liền khẽ lóe lên theo cơn gió thổi ác ôn dội bên ngoài.

Ông bác bỏ gần bên cạnh Trình Lê thấy tình nắm thì cúi đầu. Trình Lê chuyển tay ra trước, châm điếu thuốc mà lại ông đó vẫn ngậm.

Một cái nhấc tay này, Trình Lê đổi lấy một câu “Cảm ơn cô”.

Cô không chat chit xã bàn giao, gật đầu đồng ý nhận lời cảm ơn của đối phương, sau đấy chứa bước chân tiếp về phía trước.

Vừa đi chưa được mấy Cách, di động trong lòng bàn tay lại rung một chiếc.

Trình Lê thấy tin trong khung báo hiệu mang lại từ Ngụy Trường Sinh thật ra mang lại từ trần Mặc: Chuyện này cứ quyết định cầm cố đi.

Đây là phong cách làm việc bình thường của Trần Mặc, chúng ta chè trộn ở bốn Cửu Thành (3) từ nhỏ.

(3) bốn Cửu Thành: là giải pháp điện thoại tư vấn chung chỉ tư cổng thành của Hoàng thành và chín cổng thành phía bên trong Hoàng thành, ngay hiện tại được suy rộng ra là Bắc Kinh.

bác mẹ cô ấy gần như ở cửa khẩu đối ngoại, dẫn cô đấy đi du lịch chưa ít khu vực, cũng nuôi cô đấy bự gan.

Trước đây thầy Ngụy Trường Sinh từng nói đùa, có lẽ là nơi chúng ta buôn bán trong cung gần Từ Ninh Cung và Thọ Khang Cung, đông đảo vị trí nhưng mà khá cụm thái hậu từng ở trong lịch sử, yêu cầu thỉnh thoảng cô nhóc Trần Mặc chuyện trò có thể hạ ý chỉ cố kỉnh.

>> Coi thêm list Đam mỹ trọng sinh

Từ lúc vào tổ đồ gỗ, Trình Lê tất cả quan hệ khá có lợi với Trần Mặc. Ngoài tầng tương tác bạn làm cùng cũng như bọn chị lũ em ra, một duyên cớ khác là Trình Lê là đồng bọn của Trần Nghi Quang, em chúng ta Trần Mặc.

Tuy công tác một người thân, dẫu vậy Trần Mặc cũng đều có thần tượng, thần tượng này đó chính là Trần Nghi Quang dám “coi trời bởi vung” vào tù ở trong nhà chúng ta Trần. Nhà tù này ngược lại ko phải là Trần Nghi Quang tự vào ngồi, nhưng là cô đó thi có tác dụng quản giáo vào canh người trong gia đình khác ngồi, lựa chọn dòng nghề chẳng tác động gì cho cuộc đời mà lại chúng ta lập chiến lược mang lại cô đó. Trần Mặc cảm thấy so có Trần Nghi Quang nhưng mà nói, cô ấy thật sự là đứa nhỏ ngoan nghe lời thành viên, vào cầm Cung làm “thợ mộc” tuy không như ý bố mẹ, cơ mà tốt xấu gì cũng là nguồn gốc kinh đô, chưa giống Trần Nghi Quang bất luận ráng nào vẫn muốn cất cánh ra quanh đó chui vào cái lồng căn nhà tù đấy. Tuy nhiên từ đấy Trần Mặc cũng xem trọng cô em họ bình bình tiếp xúc không các này, tất nhiên xem trọng Trình Lê, mọi người của cô ấy em chúng ta.

Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Categories:

Leave a Comment