Posted on: November 25, 2022 Posted by: Truyện 4 Phương Comments: 0

Review truyện Hân Hân Hướng Vinh

Âu Dương Hân Hân một trăm phần trăm là mỹ nữ, lại luôn “không ai hỏi thăm”. Thật dành hết thời gian mới chọn được một đối tượng kết hôn, do hôn cu li lại thốt nhiên mất tăm. Cô chạy đến ngôi nhà học trưởng nhờ cung cấp, làm cho sao hiểu rằng đây lại là rước sói vào nhà!

Trình làng truyện Hân Hân Hướng Vinh

Tác giả: Điển trung ương
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Hân Hân Hướng Vinh

khung trời thật trong xanh.

mọi ánh sáng mùa đông thật êm ấm, tuy lúc sáng sớm đang còn chút ít se lạnh, nhưng lại khi mặt trời tạo nên thì cái không khí lạnh đó đã bị xua tan đa số.

Tại một thị trấn bé dại tại chính giữa Đài Loan, cảnh quan mê hoặc, khí hậu đầm ấm, hoa nở tư mùa, làm lòng người nhà ngây chết giả.

Thị trấn này lấy câu hỏi trồng hoa, buôn bán hoa là thiết yếu. Hai mặt mặt đường rất nhiều là các tác động hoa quy mô lớn nhỏ dại minh bạch. Khi phần nhiều ánh nắng bước đầu tiên của rạng đông ra đời, đầy đủ thành viên gia đình buôn bán hoa bước đầu bận bịu có công việc bán nhiều loại hoa tươi đi khắp địa điểm.

Ở cuối con đường hốt nhiên xây dựng thương hiệu một bóng dáng bé bỏng.

Âu Dương Hân Hân mặc bộ đồ áo thể thao chầm chậm rì rì chạy dọc theo con phố ngào ngạt hương hoa này, tóc ngắn chấm vai buộc thành chiếc đuôi Ngựa chỉn chu, theo nhịp chạy mà lại đung gửi qua lại, khuôn mặt thanh tú vì chưng chạy bộ buổi sớm mà lại ửng hồng.

Cô không phải nô tỳ đáng yêu nóng bỏng gợi cảm, nhưng mà cặp mắt bự trong sáng hút hồn mọi người khiến cho những người ta quan sát vào liền hy vọng đắm ngập trong đấy.

mặt trời dần dần lên cao, không gian càng bổ xung đầm ấm, bên trên khuôn bên cũng như búp bê bằng sứ sẽ rục rịch các giọt mồ hôi, ở cuối đường, con đường về nhà đang có mặt trên thị trường ở trước mắt, theo thói quen thì thời gian bè phái dục buổi sáng sớm đã kết thúc.

ngoài ra, Lúc trước chấm dứt buổi tập, cô quay một góc, không theo đường về mà lại rẻ vào một công ty phân phối hoa bự.

Lối vào tất cả trồng hai bồn hoa giấy lâu dài, cành cây dày đặc, sắc hoa rực rỡ tỏa nắng, hạn chế phần nhiều tia nắng bên trời. Bên dưới giàn hoa treo các cối xay gió, đủ hầu như màu sắc, theo gió mà lại quay quay.

Mười mấy người nhà vẫn cực kỳ bận tối mắt tối mũi, chuyên chở các loại hoa, tùy theo đề xuất của khách nhưng mà gửi đi ra quanh đó.

bước này đánh giá khôn xiết ngặt nghèo, chất lượng cao hoa hết sức cao, ông công ty tuy tuổi còn trẻ nhưng mà cai quản hết sức nghiêm khắc, chuẩn xác không cho phép một số loại hoa chất lượng thấp, lại càng quán triệt phép cần dùng hoa kém chất lượng để chào bán.

Vài năm kinh doanh trở lại đây, C.ty này ở Đài Loan có thể nói rằng tiếng tăm lừng lẫy, bất luận thời tiết nào câu hỏi kinh doanh cũng vô cùng phát đạt, vào các ngày lễ tết, đơn đặt hàng của khách đưa tới đặt biệt các, chỉ sợ thuộc cấp lờ đờ vẫn không kịp chuẩn bị sẵn sàng hoa thật có lợi.

“Hân Hân, sớm a!”

có một số người bắt gặp cô vào cửa ngõ liền chủ động hỏi thăm, cũng không quên với chậu vạn niên thanh gửi lên xe, đối với mỗi lần ghé thăm chuyên vào buổi sáng của cô ý đã bị quen thuộc.

“Sớm.” bạn nữ lễ phép đáp, đôi chân sở hữu giày đang chưa dừng lại, tự chuyển qua làn đường khác đến góc bàn ghế làm việc, xem như ngôi nhà mọi người nhưng tùy ý chuyển vận.

trọng điểm những cây cảnh duy nhất bộ bàn, ẩn dưới duy nhất gia đình cô gái trẻ sẽ ngồi đối chiếu mang người đặt hàng về đơn đặt hàng và lô hàng buổi sớm.

“Hướng Nhu, ngươi rút cục đã trở lại.” Hân Hân liền chạy cho bàn ghế làm việc, trong mắt hiện lên nụ mỉm cười ngọt ngào.

“Ân, hoa uất kim hương xảy ra một ít vấn đề, bởi thế tôi lùi lại hai tuần sau mới chuyển hàng.” Hướng Nhu điềm nhiên nói, ngay cả mắt cũng chưa thèm chú ý lên, cặp mắt kính gọng black còn đã chăm chú vào đơn đặt hàng, buộc phải bảo đảm mỗi một số lượng đông đảo yêu cầu đảm bảo.

“Đi Hà Lan vui không?” Hân Hân dựa trên bàn làm việc, tay chân choạng ra một bên bắt đầu có tác dụng ấm áp cơ thể. Bộ đồ áo thể thao theo động tác nhưng mà bị kéo căng, con đường cong dưới lớp vải càng hình như phá lệ xinh đẹp mê bạn.

“Không biết.” Hướng Nhu nhún vai, cần đến bút máy viết vài số lượng.“Ta là cộng đại ca đi bàn quá trình, không phải đi đùa.”

Hai con gái nhân này tuy cộng tuổi, nhưng cá tính lại đầy đủ rõ ràng.

Hân Hân thanh lệ cơ mà ngọt ngào, tất cả vài phần lơ là và ngây thơ, Hướng Nhu lại không nguy hiểm bình tâm, tính phương pháp của cô ý là cảnh giác cẩn thận đến từng sợi tóc, quán triệt phép bất kỳ một sự rối loạn nào dù bé dại. Kỳ quái là hai người nhà có thêm tình yêu chất lượng không quá tồi tệ, từ nhỏ mang đến to chẳng còn che diếm nhau.

cộng ở một thị trấn nhỏ dại nhiều năm, hai nhà Âu Dương gia cùng Hướng da chung tình chuyển giao tình khôn xiết tỉ mỉ. Hân Hân lúc còn học trung học khi dự vào đội điền kinh còn nhận ra không ít sự chiếu nạm của Hướng Vinh.

Hướng Vinh cao hơn cô năm tuổi, là trưởng tử của Hướng gia. Khi hai tiểu nha đầu bước vào cánh cổng trung học thì anh sẽ sớm tốt nghiệp, bởi lẽ các kết quả điền kinh đặc biệt xuất sắc, bắt buộc được huấn luyện viên mời về trường bổ trợ rèn luyện đám lũ em.

“Các ngươi trở lại thật có lợi, nếu trễ một chút thì sợ không kịp.” Hân Hân làm xong xuôi quy trình, thanh nhàn tựa vào một sát bên bàn, toá vứt sợi dây buộc tóc, cần đến ngón tay tùy ý chải nhẹ mái tóc mềm mại.

“Không kịp mẫu gì?”

Hân Hân không đáp hỏi lại:“Hướng đại ca đâu? Tại sao không thấy anh ấy?”

Cô nhìn phổ biến quanh, chớp mắt chọn lựa ảnh quen cùng.

>> bài viết liên quan chuyên mục truyện Cưới trước yêu sau

“Ảnh bên ngoài xe bên đó sẽ đưa lan đại dương điệp.” Hướng Nhu cần dùng cây bút máy chỉ chỉ phía bên trái.

Một chúng ta chàng cao lớn gửi lưng về bên hai chúng ta, ống tay áo cuốn tới khửu tay, lộ ra cánh tay ngăm đen rắn chắc, xoay thành viên sở hữu chậu lan hồ điệp chuyển lên trên xe, đôi khi còn báo cáo lãnh đạo nhiều bộ phận nhân lực. Ngữ điệu lời nói của anh ý ngắn gọn cũng như súc tích, lời ít nhưng ý nhiều, thanh âm trầm thấp nhưng chan chứa quyện lực, mười mấy mình của cả mọi vui lòng phục tùng, tùy anh chỉ huy.

Hân Hân nhìn bóng hình quen cùng kia, hít sâu một hơi, tiếng nói minh bạch điện thoại tư vấn to:“Hướng đại ca, em mong mỏi đính hôn .”

Trong tích tắc, của cả thanh âm hồ hết hoàn thành lại.

tư phía im lặng cũng như tờ. (Nguyên văn là im lặng cũng như bị tiêu diệt, nhưng ta thấy ghê ghê buộc phải đổi lại)

có phát ngôn của cô ấy có tác dụng có lợi bài trừ không gian thoải mái buổi sáng sớm, bây chừ tất cả nhà bạn tạo nên các ngây ra cũng như phỗng, hai mắt đăm đăm chú ý cô, cũng như trên đầu của cô ngẫu nhiên mọc ra hai dòng sừng. Hướng Vinh từ đầu đến cuối cùng vẫn gửi lưng về bên cô, toàn thân dường như bị sét đánh, thân hình to lớn bất chợt bị chấn hễ mãnh liệt. (Được tin em lấy ck, lòng anh bi thảm biết mấy ơ ơ…)

Qua một lúc chậm, anh bắt đầu chậm trễ , chậm trễ xoay người trong gia đình, khuôn bên tuấn lãng ngăm Black, không rõ bởi vì nguyên do gì nhưng tái đi một biện pháp không bỗng dưng, thân hình cao lớn căng ra, mỗi inch* cơ bắp gần như cứng ngắc cũng như đá. (*Đây là đơn vị đo lường mà lại TG sử dụng, hổng cần ta bịa)

“Xin lỗi, em vừa mới nói gì đó?” Hướng Vinh hỏi có giọng thanh tao nhất, con ngươi đen láy thâm thúy nhìn không thấy đáy lóe sáng cũng như hai ngọn lửa.

Ngô, cô vừa mới nói không đủ tách biệt sao?

Hân Hân nghiêng đầu, chớp chớp hai mắt long lanh.

“Em nói, em mong mỏi đính hôn.” Cô lặp lại một lần nữa, sau đấy lấy trong túi ra mấy thiếp cưới màu đỏ viền vàng phát cho từng bộ phận nhân lực đã đứng như hóa đá.

“Đính hôn? Em mong mỏi đính hôn?” Hướng Vinh cơ hàm khẽ run rẩy một ít.

Cô dùng sức đồng ý, xác nhận lại lần nữa.

“Với ai?”

“Ngô, mang — ưm — ngóng chút, để em xem — ưm –” Hân Hân cố kỉnh nhớ lại, sau đấy gồm chút xác nhận nói.“Trần Tín Dụng.” (cái tên nghe vẫn đậy là người hùng phụ phụ òy, chưa bịt có được may mắn tạo nên không nữa =.=)

Hướng Nhu chú ý thiếp cưới, mày liễu nhướng thật cao.

“Trần Tín Dụng? Trên thiếp cưới in xác thật chẳng phải là tên này.”

“A?”

“Ở bên trên in là Trần Tín Minh.” (khổ thân anh nì, sắp đến cưới hiền thê cơ mà hậu phi sắp tới cưới lại chưa nhớ nổi tên các bạn, haiz =.=)

“Thật không?” Hân Hân ghé vào bàn làm việc, nhíu mày quan sát cha chữ in trên thiệp cưới.

“Người cộng ngươi đính hôn rút cuộc tên gì? Là ngươi nhớ lầm, kể cả tại thiếp cưới in sai?”

“Ngô –” Cô cắn môi, cấp thiết xác nhận là sai vật gì, chỉ giống như rứa lục lọi đám tư liệu bỏ bớt trong đầu, cố kỉnh hết óc, chũm nhớ ra.“Ta nhớ rõ bà mối tất cả nói qua, anh đó là thầy giáo dạy ở trường tiểu học –”

Hướng Nhu mau lẹ phản ứng lại.

“Như cố kỉnh, thiếp cưới không in sai. Tổ ấm này là phái mạnh báu vật độc nhất của Trần da, đại ca cũng quen hắn!” nữ quay đầu, môi đỏ cong lên, tựa tiếu phi tiếu nhìn hai mắt nguy hiểm xảo quyệt của Hướng Vinh.

Trần da là chúng ta vọng tộc ở trấn trên, da giáo nghiêm minh, nhưng mà con trai độc nhất Trần Tín Minh lại là thành viên khiêm cung hữu lễ [1], hàng xóm những khôn xiết ca ngợi. Chỉ cần điều, hắc hắc, tạm thời không đề cập đến đều người nhà khác đối mang Trần Tín Minh Nhận xét như thế nào, cô trăm phần trăm thỏa thuận, đại ca bây chừ cam đoan là hận thiết yếu đem tên kia băm thành mười tám khối.

“Đại ca, án binh bất động đậy lâu do vậy, đối tượng bây chừ lại bị mọi người cuỗm mất, làm sao bây giờ?” Cô vô đều thích thú hỏi, nắm thiếp cưới quơ quơ.

Hướng Nhu trong câu nói chứa huyền cơ [2], Hân Hân tất nhiên nghe không ra hàm ý bao gồm, còn tưởng rằng bạn mang lại thăm đã quấy rầy việc mua sắm của họ, làm cho Hướng Vinh lừ đừ vấn đề đính [3] hoa.

“A, Hướng đại ca còn có công việc cần cách xử trí sao? Nắm em không quấy rầy, đông đảo ngươi cứ tiếp tục công tác đi, em để thiếp cưới ở địa điểm này.” Cô đặt thiếp cưới xuống, buộc tóc lên, xoay thành viên gia đình định trở về căn nhà.

cơ mà đi không đủ hai Cách thì bỗng dưng cổ áo bị giữ chặt, cả người cứng ngắt bị kéo trở về –

“A!”

Khẽ hô lên một tiếng, rầu rĩ chưa thèm phản kháng, sau lưng của cô vang lên một tiếng trống, bất cứ lúc nào dựa trên thân hình nam tính rắn chắc hẳn ẩn dưới.

“Đợi chút!” các giọng nói trầm thấp vang lên bên trên đỉnh đầu cô.

Hân Hân ngẩng đầu, kinh ngạc quan sát khuôn bên ngăm Black bởi vì dài phơi dưới ánh mặt trời của anh ấy.

“Hướng đại ca, anh không đi đính hoa sao? Nếu cũng như bị con người Nhanh chân cho trước –”

“Anh đang nghĩ bí quyết khắc phục.” Hướng Vinh một lời hai ý, hai mắt khóa chặt khuôn mặt cô không cho rời đi.“Tại sao lại ngẫu nhiên chính thức quyết định như vậy?” toàn bộ sự tình phát sinh quá Nhanh, có tác dụng anh trở tay không kịp, anh không những không phát hiện, mà cách rào cản cũng chưa tất cả –

“Bởi vày bà bầu em cảm thấy lo ngại a! Bà nói thanh nữ có thì, nhưng em lại lừng khừng giải pháp lựa chọn đối tượng, còn nếu không chịu đi xem mắt, tậu một các bạn Đấng mày râu tốt để kết hôn thì cam đoan vẫn hóa thành hàng ế.” Cô cúi đầu, bất đắc dĩ thở lâu năm một hơi.

Trai béo cưới hiền thê, gái lớn gả ông xã, đây đó chính là chuyện toàn thể có khoa học. Nam thiếu phụ trong phạm vi trăm dặm này mang đến tuổi thành hôn, thuận theo ông trời an bài bác, kỳ vọng của cha mẹ, lời bà mai mối mà lại kết tơ duyên.

Khi biểu tỷ [4], đường tỷ [5] đều lục tục lấy ông chồng, mẹ liền ám chỉ muốn cô nhanh chóng tậu một đối tượng. Nhưng mà trong mấy năm qua, ngay cả biểu muội, đường muội cũng gần như lập chúng ta, mẹ đã gửi từ ám chỉ sang thúc giục bức ép, gấp cho độ hình như kiến trườn trong chảo nóng.

Nếu cô công tác ở bên ngoài còn dường như tránh đi một ít “lửa đạn”, nhưng lại cô lại căn cứ vào hội họa để kiếm sống, hằng ngày của nhà vẽ tranh minh hoạ sách đến trẻ em, muốn tránh hy vọng trốn cũng không được, mẹ lại liên tục công kích, cuối cùng có tác dụng cô bắt buộc quỳ xuống đất đầu hàng, ngoan ngoãn bị dẫn đi xem mắt.

Nói thật, chiếc kia Trần gì gì đó, về gia gắng, nhân phẩm mang đến tướng mạo phần đa tậu chưa ra nửa điểm thấp kém. Khi anh ở trong không khí ấm cúng của cửa hàng coffe chỗ diễn ra buổi gặp gỡ gật đầu cưới cô, bà mẹ còn ở trước bài bởi vì thánh sư khóc bự, cảm tạ tiên nhân phù hộ, sau cùng chắc là đem dây thần kinh thả lỏng, phái nữ so có mọi người khác đều chậm rì rì nữa Cách của bà rốt cục đang có thể “thông quan” xuất môn .

căn nhà trai sắp tới Bước qua tuổi hai mươi chín, theo tập tục thì ko phải số chín thì tránh mua kết hôn, Trần da hai lão bởi vì ao ước chóng vánh bao gồm con cháu ẩm bồng, chớp nhoáng chính sách tốc chiến tốc thắng, hối hả chính thức quyết định hôn sự ngay.

đời nào là hồng loan tinh [4] vừa hễ, ước ao chặn cũng ngăn không được? Từ lúc sắm được ck cho tới nay cũng chưa quá hai tháng, bình thường thân đại sự của cô ấy sớm đã được an bài xích.

Hân Hân chả biết thích qua ai, càng trù trừ tình yêu là cái cảm hứng gì, sống mang lại hai mươi sáu tuổi, bí quyết ái tình của cô sẽ là trống rỗng.

các bạn nọ tình nghĩa đối có cô khôn cùng thanh lịch, ôn nhu, tận tình coi ngó, mua chưa ra một khuyết điểm nào. Tuy vậy là cô sẽ cảm thấy giữa hai nhà bạn siêu xa lạ, sự hiểu biết cho nhau so sở hữu gia đình ngoại trừ chỉ hơn chút ít –

ái tình, là cảm xúc do vậy sao? Cô cùng thành viên gia đình kia sắp tới trở thành bạn đời của nhau, nhưng trong lòng một chút cảm nghĩ cẩn trọng cũng chưa gồm.
>> bài viết liên quan chuyên mục Truyện đam mỹ ngược

Categories:

Leave a Comment