Posted on: February 4, 2021 Posted by: admin Comments: 0

Lấy chồng bạc tỷ – Chương 4

Lấy chồng bạc tỷ – Mộc Thất Thất

Chương 4: _ đừng thuận lợi nói lời chia tay

“Tôi…” Bờ môi Trần Việt mấp máy mà lại không nói thêm gì, chỉ nên con ngươi phía sau gọng kính màu quà hiện lên vài tia thâm thúy phức tạp, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Giang Nhung, trầm tư mất mấy giây mới quay người đi về phía phòng sách.

Ba năm nay, Giang Nhung cô vợ ngọt ngào bất lương một mình thuê phòng sống bên ngoài, mấy chuyện nấu ăn thường ngày cô làm rất tuyệt, rất nhanh đã nấu dứt nhì món ăn và một món canh bưng lên rồi.

“Trần Việt, có thể ăn cơm được rồi.” Giang Nhung chăm chú gõ cửa phòng sách, không nghe thấy tiếng gợi ý bèn nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Trần Việt đang hiểu di động trong phòng sách, cô nghe thấy anh nói: “Những việc này anh xem liệu mà xử lý, không cần việc gì cũng phải thông báo với tôi.” Nói kết thúc anh trực tiếp dập máy, giây phút ngẩng đầu tư mắt nhìn nhau, đối mặt với Giang Nhung, anh đàng hoàng nhạt hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Có thể ăn cơm được rồi.” Giang Nhung cười, không dám nhìn thẳng vào anh.

“Tôi ra ngay.” Ngữ điệu của anh lạnh lùng như mọi khi. Nhị người ngồi đối diện nhau, ăn cơm một cách nghiêm túc, không ai mở miệng phá tan sự tĩnh mịch, bầu không khí trở nên ngột ngạt. Giang Nhung vài lần mấp may môi muốn kiếm đề tài để thì thầm, mà sau khi đương đầu với vẻ ghẻ lạnh kia của Trần Việt thì lại nuốt lời định nói vào trong.

Sau khi ăn chấm dứt, Trần Việt chủ động nói anh sẽ rửa bát, Giang Nhung cũng không từ chối. Anh tự nguyện muốn san sẻ việc nhà với cô, thì sao cô lại không đồng ý

Từ bộ dạng eo thon nhỏ vụng về của Trần Việt có thể thấy, trước đây anh chưa hề làm qua những việc này. Nhưng mà cũng phải, tổng giám đốc của một tổ chức to như thế, sao có thể đụng đến những việc vặt vãnh như rửa bát này.

Choang…

Nghe thấy tiếng vỡ vạc từ phát ra từ phòng bếp, Giang Nhung lập tức đứng dậy đi qua. Đập vào mắt cô là cảnh tượng Trần Việt trên tay cầm một cái bát đơ ra nhìn những mảnh gốm sứ vỡ vạc vụn trên nền đất.

“Thôi để tôi làm.” Giang Nhung bước lên định lấy chiếc bát trên tay Trần Việt.

“Không cần, tôi làm được rồi.” Trần Việt gạt tay Giang Nhung ra, ngữ điệu không hề đổi thành.

“Trần Việt, thực ra…” Giang Nhung đối mặt với ánh mắt kiên trì của Trần Việt lại không thể nói tiếp, chỉ có thể gật đầu bước ra khỏi phòng bếp để anh tiếp tục. Mặc dầu nhị người đã là bàn đời bạn đời hợp pháp, mà đối với cô mà nói Trần Việt chỉ cần gã đàn ông xa lạ.

Cô muốn phát âm anh, muốn biết cục bộ về anh, muốn cố gắng hết sức để làm một người vợ đạt tiêu chuẩn. Chỉ với, anh có thân phận như vậy, cô thực sự còn nữa thể giữ ý định tới gần anh như lúc thuở đầu họ kết hôn được không?

Giang Nhung ngồi ở phòng khách, cầm điều khiển bật tivi, tùy ý chọn một kênh tin tức. Lúc xem tivi, đôi lúc cô lại nghiêng đầu nhìn về phía nhà bếp, qua lớp kính thấy Trần Việt đang nghiêm túc tập trung rửa bát đũa. Trong lòng cô thầm than một câu, thì ra gã đàn ông này đến rửa bát cũng có thể toát lên thần thái như thế.

Có thể bởi ánh mắt của Giang Nhung cô vợ ấm áp của hạ thiếu quá nóng bỏng, Trần Việt bất thình lình quay đầu lại. Tư mắt nhìn nhau, Giang Nhung nhìn thấy chút lạnh giá trong mắt Trần Việt, sau đó là thú vui lễ phép không thể bắt bẻ.

Đang nhìn trộm thì bị bắt chạm mặt, mặt Giang Nhung đỏ lên, cô cũng lễ phép đáp lại bằng thú vui yếu ớt. Giang Nhung lại chuyển ánh nhìn tới màn hình tivi, mà trong đầu toàn là hình họa Trần Việt.

người đàn ông này trong công việc quyết đoán là thế, đến rửa bát cũng có thể có thần thái như vậy, khi nào mới có thể nhìn thấy lúc lão ta xấu xí đây.

Sau khi thu vén nhà bếp sạch, Trần Việt trở về phòng, bắt chạm chán Giang Nhung đang ngẩn người ra đó. Anh nhìn chằm chằm gương mặt thanh tú của cô, qua mấy giây thế hệ lên tiếng: “Giang Nhung.”

“Hả…” Giọng nói quấn hút của Trần Việt đang phát âm tên cô, cô cảm thấy dễ nghe một cách lạ mắt, chợt chốc thấy mặt mình nóng lên.

Trần Việt ngồi ở bên kia sofa: “Có một số chuyện, tôi cần nói rõ với em.”

“Vâng.” Giang Nhung đáp. Cô cũng đang muốn nói chuyện với anh, nhân cơ hội này nói rõ ràng.

Trần Việt mười năm yêu anh nhất sử dụng ánh mắt sâu sắc quét qua Giang Nhung từ trên xuống dưới, rồi thong dong nói: “Giang Nhung, hôm nay ở doanh nghiệp…” “Công tứ phân minh, điều này em gọi. Thực ra em cũng không muốn bởi quan hệ cá nhân của chúng ta nhưng để người trong doanh nghiệp xì xào nọ kia.” Trần Việt còn chưa nói hết, Giang Nhung đã cắt ngang. Cô đã cố gắng làm việc trong doanh nghiệp này ba năm thế hệ có cống phẩm như ngày hôm nay, cô không muốn do Trần Việt nhưng mà có chút biến đổi nào.

Sắc mặt Trần Việt vẫn bình tĩnh, chỉ cần con ngươi sau gọng kính đá quý kia lóe lên một tia sáng không thuận lợi phát hiện: “Về thân phận tổng giám đốc của Sáng Tạo Công Nghệ mới, không phải tôi cố ý giấu em. Hôm nay chạm chán em trong hoàn cảnh đó, tôi không biết em nghĩ gì, thế nên không tuyên bố với mọi người, nhưng mà không có nghĩa là tôi muốn giấu diếm chuyện này.”

“Em biết.” Giang Nhung gật đầu, nói tiếp: “Đối với em mà nói công việc và cuộc sống là hầu hết lẻ loi, em không muốn rước cuộc sống cá nhân vào công việc.”

Cô và Trần Việt làm giấy đăng ký kết hôn, là chuyện của hai người, Giản Nhiêm cảm thấy hầu như không cần phải không giống nhau tuyên bố với người trong đơn vị. Một là, cô không muốn công việc của mình bị hình ảnh hưởng. Nhì là, cô cũng không dám chắc cuộc hôn nhân của cô và Trần Việt có thể đi bao xa.

Nhìn vẻ mặt bền chí của Giang Nhung, ngập xong một chút, Trần Việt nói tiếp: “Chuyện chúng ta kết duyên em không nói cho người nhà biết sao?”

Giang Nhung lắc đầu boss hung dữ ông xã kết hôn đi, không muốn nói nhiều về người nhà.

“Anh vừa tiếp quản Sáng Tạo Công Nghệ thế hệ, có một số việc cần đích thân xử lý. Nếu em không ngại, sau khoảng thời gian bận rộn này anh muốn cùng em tới thăm bố mẹ vợ.” Anh nói, thần thái ngữ điệu đều điềm tĩnh như sớm đã biết chuyện cô chưa hề nói với người nhà.

“Không cần.” Giang Nhung trực tiếp từ khước, nhưng lại cảm thấy như vậy không được, vội giải thích: “Em và người nhà xảy ra một số chuyện, lâu lắm rồi không còn liên lạc, chuyện này để sau rồi tính.” Nhà?

Mỗi lần nghĩ tới từ này, trái tim Giang Nhung lại lặng lẽ đau buồn, khiến cô cảm thấy không thở nổi. Ba năm trước, cái nhà đó đã không còn là mái ấm của cô nữa rồi, cô cũng không thể trở về được nữa rồi.

“Giang Nhung.” Trần Việt thâm trầm hiểu tên cô: “ Sau này em không còn một mình nữa, em xem thêm anh.”

Ngữ điệu vốn lãnh đạm của Trần Việt do giọng nói dễ nghe, nhưng có chút cảm giác quái gở.

Câu này rõ ràng không phải là những lời nói yêu đương, nhưng mà lại khiến trong lòng Giang Nhung trào lên những cảm giác khó tả. Mặc dù những năm gần đây cô cắn răng vượt qua, mà những khi đêm khuya thanh vắng nghĩ đến những chuyện đó cũng không tránh được xót xa âu sầu, cũng âm thầm rơi lệ.

“Giang Nhung.” Trầm mặc một lúc lâu, Trần Việt lại nói: “Chúng ta đã là vợ bạn đời rồi, anh thành tâm muốn cùng em đi đến hết cuộc đời.”

Không ngờ Trần Việt lại bỗng nhiên nói những lời này, Giang Nhung ngây người. Cô ngẩng đầu nhìn anh, bắt gặp mặt ánh mắt cực kỳ chân thành kia, cô cũng nói: “Em cũng hạ quyết tâm sẽ cùng anh đi tới hết cuộc đời.”

Trần Việt nhìn gương mặt xinh tươi của cô, chấm dứt lại mấy giây: “Vậy thì Giang Nhung, em có thể đồng ý với anh, cho dù có xảy ra chuyện gì cũng không được dễ dàng nói lời chia tay được không?”

“Vâng.” Giang Nhung gật đầu: “Em sẽ cố gắng làm một người bà xã giỏi.” Không được thuận lợi nói lời chia tay cũng là ý nghĩ trong lòng Giang Nhung, lúc này Trần Việt nói ra, khiến cô cảm thấy rất an tâm.

Đọc truyện lấy chồng bạc tỷ

Categories:

Leave a Comment